Tôi còn nhớ cái đêm năm 1986, ngồi co ro trước cái TV đen trắng nhà hàng xóm, màn hình nhảy lung tung, ăng-ten phải có người cầm mới rõ hình. Maradona cầm bóng. Rồi ông ta chạy. Rồi cả căn phòng đứng dậy — không ai bảo ai — đứng dậy và la to như mất hồn. Cái bàn thắng vào lưới Anh đó, tôi không cần xem lại video, nhắm mắt vẫn thấy. Bóng đá có những khoảnh khắc như thế. Không giải thích được. Chỉ biết là mình đang sống, và mình đang xem thứ gì đó đẹp hơn bất kỳ thứ gì mình từng thấy.

Mấy chục năm qua, tôi xem World Cup không bỏ kỳ nào. Từ Italia 90 khóc vì Schillaci, đến Pháp 98 mê Zidane, rồi Đức 2006 mê mẩn cái cách Ronaldinho chơi bóng như thể ông ta đang vừa đá vừa cười vào mặt đối thủ. Mỗi kỳ lại có một người khiến mình thức khuya, khiến mình quên ăn, khiến mình nhắn tin cho bạn bè lúc 2 giờ sáng chỉ để hỏi: “Mày xem chưa?”
Và bây giờ, World Cup 2026 đang đến. Khai mạc ngày 11 tháng 6 năm 2026, trải dài qua ba đất nước Mỹ, Canada, Mexico, kết thúc bằng trận chung kết vào khoảng 19 tháng 7. Lần đầu tiên trong lịch sử có tới 48 đội tham dự, chia thành 12 bảng đấu, mỗi bảng 4 đội. Nhiều hơn. Dài hơn. Nhưng câu hỏi tôi tự hỏi mình mỗi sáng khi uống cà phê nhìn ra cửa sổ là: lần này, ai sẽ là người khiến tôi rùng mình?
Vinicius Jr. — cậu bé của những khoảnh khắc không thể tin được
Nếu bạn hỏi tôi tên một người tôi đang chờ nhất ở kỳ World Cup này, tôi sẽ nói ngay: Vinicius Junior. Không do dự.
Cái cách cậu ta chạy — cái sự vô lý trong từng bước chân — nó nhắc tôi đến Ronaldo béo hồi 1998, cái vẻ tự tin không cần giải thích. Vinicius không phải cầu thủ đẹp nhất trên sân. Nhưng cậu ta là cầu thủ nguy hiểm nhất. Tôi xem cậu ta đá ở Champions League và tôi hiểu tại sao hậu vệ đối phương nhìn cậu ta bằng ánh mắt gần như… cầu xin. Ở World Cup 2026, Brazil sẽ mang theo cậu ta với kỳ vọng nặng như núi. Và thành thật mà nói, tôi không chắc cậu ta sẽ tỏa sáng hay sụp đổ — nhưng chính sự không chắc đó mới hấp dẫn. World Cup là nơi người ta trở thành huyền thoại hoặc bị lãng quên. Không có giữa.
Vinicius đang ở tuổi 25 khi giải đấu diễn ra. Đúng cái tuổi mà Ronaldo béo vô địch, mà Zidane bắt đầu thống trị. Trùng hợp không? Hay tôi đang già và hay nhìn thấy điềm lành ở khắp nơi?
Jude Bellingham và câu hỏi: tuyển Anh có thể sẽ không phụ lòng lần này?
Tôi vốn không thương tuyển Anh. Xem họ nhiều kỳ quá rồi, kỳ vọng cao rồi tan vỡ, tan vỡ rồi lại kỳ vọng — cái vòng lặp đó thật ra khá hài hước nếu nhìn từ bên ngoài. Nhưng Bellingham thì khác. Cậu ta không có cái vẻ nặng nề của người đang gánh lịch sử. Cậu ta đá như thể bóng đá là thứ tự nhiên nhất trên đời, như thể sân cỏ là nơi cậu ta về nhà.
Ở Real Madrid, Bellingham đã chứng minh rằng cậu ta không phải thứ tốt trong đội giỏi — cậu ta là trung tâm. Và khi một người như thế mặc áo tuyển quốc gia, với một World Cup có 48 đội, có thể có nhiều trận đấu dễ thở hơn ở vòng bảng để lấy đà, tôi tự hỏi: liệu đây có phải kỳ World Cup của người Anh không? Có thể tôi sẽ hối hận vì câu này. Nhưng Bellingham khiến tôi muốn tin.
Ngoài hai cái tên đó, còn nhiều người đáng xem lắm. Pedri của Tây Ban Nha — cái đầu óc đọc trận đấu của cậu ta già hơn tuổi đến kỳ lạ. Kylian Mbappé vẫn đó, dù tôi thấy cậu ta đang ở một giai đoạn cần chứng minh lại sau những ồn ào bên ngoài sân cỏ. Lamine Yamal — cậu bé 18 tuổi người Tây Ban Nha, nhìn cậu ta chơi tôi cứ nghĩ mình đang xem Messi thuở 17, cái sự vô tư đáng sợ của người chưa biết sợ là gì.
Còn Messi? Tôi không dám nói chắc. Ông ta sẽ 38 tuổi rưỡi khi World Cup khai mạc. Tôi muốn ông ta đá. Nhưng tôi cũng biết bóng đá không chờ ai. Nếu đây là kỳ World Cup cuối của Messi, tôi muốn xem từng phút ông ta còn trên sân. Không phải vì kết quả. Mà vì sau này kể cho con cháu nghe.
Theo dõi World Cup 2026 — xem để cảm, đừng chỉ xem để cược
Tôi biết nhiều người bây giờ
Xem thêm: tỷ lệ bóng đá wc.

